痛哭

(金朝)程自修

日射石虬鳞甲开,草色又换青春回。精灵聚散岂拘束,山鬼叫呼松柏哀。

当时沸天箫鼓动,今日悲风陵上来。忽忽古今成传舍,人生有情泪盈把。

乾坤误落腐儒天,只遣空言当汗马。西晋风流绝可人,怅望千秋共潇洒。

程自修

程自修,字忘吾,洛阳人。读书城东门,隐居不仕。金末,元好问荐授礼部郎中,自修闻之,弃家南去。

《痛哭》拼音标注

tòng kū
rì shè shí qíu lín jiǎ kāi,
cǎo sè yòu huàn qīng chūn húi。
jīng líng jù sàn qǐ jū shù,
shān gǔi jiào hū sōng bǎi āi。
dāng shí fèi tiān xiāo gǔ dòng,
jīn rì bēi fēng líng shàng lái。
hū hū gǔ jīn chéng chuán shè,
rén shēng yǒu qíng lèi yíng bǎ。
gān kūn wù luò fǔ rú tiān,
zhǐ qiǎn kōng yán dāng hàn mǎ。
xī jìn fēng líu jué kě rén,
chàng wàng qiān qīu gòng xiāo sǎ。