题吴康斋赠刘济宁清白字卷

(明代)储巏

康斋两字云垂纸,珍重刘宗百金比。南窗把卷触热看,习习清风吹簟几。

就中墨汁西江水,直寄任城五千里。阆中丈人不复见,得见风流老孙子。

传家所宝在不贪,阿堵真堪付泥滓。长安父老向人说,虞部郎官亦如此。

君不见汉家西京全盛时,五侯七贵门如市。繁华回首并成空,籍籍今闻杨伯起。

储巏

(1457—1513)明扬州府泰州人,字静夫,号柴墟。成化二十年进士。授南京吏部考功主事,改郎中。历太仆卿、左佥都御史、户部侍郎,所至宿弊尽革。愤刘瑾所为,引疾求去,后起为吏部左侍郎,卒于官。博通古今,工诗文,淳行清修,好推引知名士。嘉靖初赐谥文懿。有《柴墟集》。

《题吴康斋赠刘济宁清白字卷》拼音标注

tí wú kāng zhāi zèng líu jì níng qīng bái zì juàn
kāng zhāi liǎng zì yún chúi zhǐ,
zhēn zhòng líu zōng bǎi jīn bǐ。
nán chuāng bǎ juàn hóng rè kàn,
xí xí qīng fēng chūi diàn jī。
jìu zhōng mò zhī xī jiāng shǔi,
zhí jì rèn chéng wǔ qiān lǐ。
lǎng zhōng zhàng rén bù fù jiàn,
dé jiàn fēng líu lǎo sūn zǐ。
chuán jiā suǒ bǎo zài bù tān,
ā dǔ zhēn kān fù ní zǐ。
cháng ān fù lǎo xiàng rén shuō,
yú bù láng guān yì rú cǐ。
jūn bù jiàn hàn jiā xī jīng quán shèng shí,
wǔ hóu qī gùi mén rú shì。
fán huá húi shǒu bìng chéng kōng,
jí jí jīn wén yáng bó qǐ。