次韵张伯子饷柑

(宋代)崔敦礼

儒官窗户寒,恇怯日出光。
独冷不可耐,大杓倾鹅黄。
洞庭隔烟波,忽惊风露香。
开门问谁与,知君念荒凉。
芳包照盘新,硬句摩天杨。
山中千头奴,丹黄丽秋阳。
骚人巧采摘,灿灿简册方。
君诗追古作,语壮韵转强。
属和郢中人,凋零不成行。
临风咏玉台。噀雾开蜜房。
殷勤此珍馈,玩味丑莫当。
但酌潘公醽,一举累十觞。

崔敦礼

敦礼,河北人。字仲由,本通州静海人,居溧阳。与弟敦诗同登绍兴三十年(1160)进士。历江宁尉、平江府教授、江东安抚司干官、诸王宫大小学教授。淳熙八年(1181)卒,官至宣教郎。有宫教集。爱溧阳山水,买田筑室居焉。其著作《刍言》编凡分三卷:上卷言政,中卷言行,下卷言学。

《次韵张伯子饷柑》拼音标注

cì yùn zhāng bó zǐ xiǎng gān
rú guān chuāng hù hán,
kuāng qiè rì chū guāng。
dú lěng bù kě nài,
dà sháo qīng é huáng。
dòng tíng gé yān bō,
hū liáng fēng lù xiāng。
kāi mén wèn shúi yǔ,
zhī jūn niàn huāng liáng。
fāng bāo zhào pán xīn,
yìng jù mó tiān yáng。
shān zhōng qiān tóu nú,
dān huáng lì qīu yáng。
sāo rén qiǎo cǎi zhāi,
càn càn jiǎn cè fāng。
jūn shī zhūi gǔ zuò,
yǔ zhuàng yùn zhuǎn qiáng。
shǔ hé yǐng zhōng rén,
diāo líng bù chéng xíng。
lín fēng yǒng yù tái。
xùn wù kāi mì fáng。
yīn qín cǐ zhēn kùi,
wán wèi chǒu mò dāng。
dàn zhuó pān gōng líng,
yī jǔ lèi shí shāng 。