读四皓传

(宋代)黄大受

白云茫茫歌紫芝,人间无路瞻龙眉。
太子介使招忽往,高祖问省心先知。
翁身商山名八极,此时不出汉事危。
敢可惜双足汉鼎,非私刘氏私黔黎。
欠呵千年橘中棋,华阴堕驴者为谁。

黄大受

黄大受,字德容,自号露香居士,南丰(今属江西)人。生平未仕,以诗游士大夫间,游踪颇广。遗著《露香拾稿》,于理宗淳祐元年(一二四一)其子伯厚仕鄞时,请应

《读四皓传》拼音标注

dú sì hào chuán
bái yún máng máng gē zǐ zhī,
rén jiān wú lù zhān lóng méi。
tài zǐ jiè shǐ zhāo hū wǎng,
gāo zǔ wèn shěng xīn xiān zhī。
wēng shēn shāng shān míng bā jí,
cǐ shí bù chū hàn shì wēi。
gǎn kě xī shuāng zú hàn dǐng,
fēi sī líu shì sī qián lí。
qiàn hē qiān nián jú zhōng qí,
huá yīn duò lv́ zhě wèi shúi 。