
戴叔伦
戴叔伦(732—789),唐代诗人,字幼公(一作次公),润州金坛(今属江苏)人。年轻时师事萧颖士。曾任新城令、东阳令、抚州刺史、容管经略使。晚年上表自请为道士。其诗多表现隐逸生活和闲适情调,但《女耕田行》、《屯田词》等篇也反映了人民生活的艰苦。论诗主张“诗家之景,如蓝田日暖,良玉生烟,可望而不可置于眉睫之前”。其诗体裁皆有所涉猎。
《晓闻长乐钟声》拼音标注
xiǎo wén cháng lè zhōng shēng
hàn yuàn zhōng shēng zǎo,
qín jiāo shù sè fēn。
shuāng líng wàn hù chè,
fēng sàn yī chéng wén。
yǐ qǐ péng lái diàn,
chū zhāo yuān lù qún。
xū xīn fāng yìng wù,
dà kòu yù gān yún。
jìn zá jī rén chàng,
xīn chuán fú shì wén。
néng lìng hàn yuàn kè,
líu tīng sī fēn yūn。