游千山杂咏四首 其一
(清代)戴梓
瞻山若可登,登山未可即。驱马入烟云,披衣乱荆棘。
急湍隔危途,弃乘贾足力。藓滑鲜人踪,芝残多鹿迹。
方讶青霭回,瞥见红寺出。寺上落飞泉,匹练几千尺。
建瓴滑青天,奔虬凌白日。水气散瑶光,含灵变颜色。
悚身不敢前,倚树惊战慄。山僧致野情,摘果慰喘息。
幽禽时一鸣,清响彻遥碧。

戴梓
(1648—1725)清浙江钱塘人,字文开。通天文算法,能自制火器。三藩乱时,以布衣从康亲王杰书军,授道员。战后,得康熙帝召见,授侍讲,参与纂修《律吕正义》。后遭人谗毁,谪戍关东,靠售书画文字度日。所造“连珠铳”,实为原始机关枪。有《耕烟草堂诗钞》。
《游千山杂咏四首 其一》拼音标注
yóu qiān shān zá yǒng sì shǒu qí yī
zhān shān ruò kě dēng,
dēng shān wèi kě jí。
qū mǎ rù yān yún,
pī yī luàn jīng jí。
jí tuān gé wēi tú,
qì chéng jiǎ zú lì。
xiǎn huá xiān rén zōng,
zhī cán duō lù jī。
fāng yà qīng ǎi húi,
piē jiàn hóng sì chū。
sì shàng luò fēi quán,
pǐ liàn jī qiān chǐ。
jiàn líng huá qīng tiān,
bēn qíu líng bái rì。
shǔi qì sàn yáo guāng,
hán líng biàn yán sè。
sǒng shēn bù gǎn qián,
yǐ shù liáng zhàn lì。
shān sēng zhì yě qíng,
zhāi guǒ wèi chuǎn xī。
yōu qín shí yī míng,
qīng xiǎng chè yáo bì。