行妇怨次李编校韵
(宋代)戴表元
惟余妇女收不杀,马上娉婷多少年。
蓬头垢面谁氏子,放声独哭哀闻天。
传闻门阀甚辉赫,谁家避匿山南巅。
苍黄失身遭恶辱,鸟畜羊縻驱入燕。
平居邻墙不识面,岂料万里从征鞭。
酸风吹蒿白日短,天地阔远谁当怜。
君不见居延塞下明妃曲,惆怅令人三过读。
又不见蔡琰十八胡笳词,惭貌千年余戮。
偷生何必妇人身,男儿无成同碌碌。

戴表元
戴表元(1244~1310)宋末元初文学家,被称为“东南文章大家”。字帅初,一字曾伯,号剡源,庆元奉化剡源榆林(今属浙江班溪镇榆林村)人。宋咸淳七年进士,元大德八年,被荐为信州教授。再调婺州,因病辞归。论诗主张宗唐得古,诗风清深雅洁,类多伤时悯乱、悲忧感愤之辞。著有《剡源集》
《行妇怨次李编校韵》拼音标注
xíng fù yuàn cì lǐ biān xiào yùn
chì chéng yán yì jīn qióng biān,
lù bàng sǐ zhě xiāng zhěn mián。
wéi yú fù nv̌ shōu bù shā,
mǎ shàng pīng tíng duō shǎo nián。
péng tóu gòu miàn shúi shì zǐ,
fàng shēng dú kū āi wén tiān。
chuán wén mén fá shén hūi hè,
shúi jiā bì nì shān nán diān。
cāng huáng shī shēn zāo è rǔ,
niǎo chù yáng mí qū rù yàn。
píng jū lín qiáng bù shì miàn,
qǐ liào wàn lǐ cóng zhēng biān。
suān fēng chūi hāo bái rì duǎn,
tiān dì kuò yuǎn shúi dāng lián。
jūn bù jiàn jū yán sāi xià míng fēi qū,
chóu chàng lìng rén sān guò dú。
yòu bù jiàn cài yǎn shí bā hú jiā cí,
cán mào qiān nián yú lù。
tōu shēng hé bì fù rén shēn,
nán ér wú chéng tóng lù lù 。
- 上一篇:鲜于伯机家钓台石
- 下一篇:题东玉师府所藏潇湘图