少年行赠袁养直

(宋代)戴表元

昔如君初冠时,见君垂角儿童嬉。
君今长大一如我,但少头上斑斑丝。
诵书如流日千纸,更出清言洗纨绮。
明珠在侧真自失,挟册茫洋吾老矣。
人言四十当著书,春风半负黄公垆。
僮奴晒笑妻子骂,一字不给饥寒躯。
儒学无成农已惰,履穷始悔知无奈。
人生少年还易过,请君努力无如我。

戴表元

戴表元(1244~1310)宋末元初文学家,被称为“东南文章大家”。字帅初,一字曾伯,号剡源,庆元奉化剡源榆林(今属浙江班溪镇榆林村)人。宋咸淳七年进士,元大德八年,被荐为信州教授。再调婺州,因病辞归。论诗主张宗唐得古,诗风清深雅洁,类多伤时悯乱、悲忧感愤之辞。著有《剡源集》

《少年行赠袁养直》拼音标注

shǎo nián xíng zèng yuán yǎng zhí
xī rú jūn chū guān shí,
jiàn jūn chúi jiǎo ér tóng xī。
jūn jīn cháng dà yī rú wǒ,
dàn shǎo tóu shàng bān bān sī。
sòng shū rú líu rì qiān zhǐ,
gèng chū qīng yán xǐ wán qǐ。
míng zhū zài cè zhēn zì shī,
xié cè máng yáng wú lǎo yǐ。
rén yán sì shí dāng zhù shū,
chūn fēng bàn fù huáng gōng lú。
tóng nú shài xiào qī zǐ mà,
yī zì bù gěi jī hán qū。
rú xué wú chéng nóng yǐ duò,
lv̌ qióng shǐ hǔi zhī wú nài。
rén shēng shǎo nián huán yì guò,
qǐng jūn nǔ lì wú rú wǒ 。