舒子俊见过

(宋代)戴表元

来往通家不厌频,青山心性白云身。
林石溜风传语,霜月溪梁水写真。
岁俭鱼鲑难猝致,天寒乌鸟自相亲。
燎炉薪暖糟床响,随分欢留作好春。

戴表元

戴表元(1244~1310)宋末元初文学家,被称为“东南文章大家”。字帅初,一字曾伯,号剡源,庆元奉化剡源榆林(今属浙江班溪镇榆林村)人。宋咸淳七年进士,元大德八年,被荐为信州教授。再调婺州,因病辞归。论诗主张宗唐得古,诗风清深雅洁,类多伤时悯乱、悲忧感愤之辞。著有《剡源集》

《舒子俊见过》拼音标注

shū zǐ jùn jiàn guò
lái wǎng tōng jiā bù yàn pín,
qīng shān xīn xìng bái yún shēn。
yīn lín shí līu fēng chuán yǔ,
shuāng yuè xī liáng shǔi xiě zhēn。
sùi jiǎn yú gūi nán cù zhì,
tiān hán wū niǎo zì xiāng qīn。
liǎo lú xīn nuǎn zāo chuáng xiǎng,
súi fēn huān líu zuò hǎo chūn 。