丁氏厚德堂

(宋代)戴表元

贱士怀永忧,一物常恐枯。
贵者止营私,智或遗妻孥。
肉食从古鄙,黄金使人愚。
我游四十年,钱塘车马区。
但见插桃李,谁曾种桑榆。
白头识丁子,仪冠俨于于。
示我厚德编,嘉名在塘隅。
谈之为踊踵,喜气生眉须。
愿子富仓庾,人人饱餐餔。
愿子多酒浆,日日开樽壶。
行藏自有命,不谒守钱奴。

戴表元

戴表元(1244~1310)宋末元初文学家,被称为“东南文章大家”。字帅初,一字曾伯,号剡源,庆元奉化剡源榆林(今属浙江班溪镇榆林村)人。宋咸淳七年进士,元大德八年,被荐为信州教授。再调婺州,因病辞归。论诗主张宗唐得古,诗风清深雅洁,类多伤时悯乱、悲忧感愤之辞。著有《剡源集》

丁氏厚德堂》拼音标注

dīng shì hòu dé táng
jiàn shì huái yǒng yōu,
yī wù cháng kǒng kū。
gùi zhě zhǐ yíng sī,
zhì huò yí qī nú。
ròu shí cóng gǔ bǐ,
huáng jīn shǐ rén yú。
wǒ yóu sì shí nián,
qián táng chē mǎ qū。
dàn jiàn chā táo lǐ,
shúi céng zhǒng sāng yú。
bái tóu shì dīng zǐ,
yí guān yǎn yú yú。
shì wǒ hòu dé biān,
jiā míng zài táng yú。
tán zhī wèi yǒng zhǒng,
xǐ qì shēng méi xū。
yuàn zǐ fù cāng yǔ,
rén rén bǎo cān bū。
yuàn zǐ duō jǐu jiāng,
rì rì kāi zūn hú。
xíng cáng zì yǒu mìng,
bù yè shǒu qián nú 。