次韵蔚讲师新春之赠

(宋代)戴表元

每见辄自失,春风双鬓斑。
诗囊贫裹富,药市闹中间。
甃路通湖寺,敞楼当郡山。
清缘事事足,听此屡开颜。

戴表元

戴表元(1244~1310)宋末元初文学家,被称为“东南文章大家”。字帅初,一字曾伯,号剡源,庆元奉化剡源榆林(今属浙江班溪镇榆林村)人。宋咸淳七年进士,元大德八年,被荐为信州教授。再调婺州,因病辞归。论诗主张宗唐得古,诗风清深雅洁,类多伤时悯乱、悲忧感愤之辞。著有《剡源集》

《次韵蔚讲师新春之赠》拼音标注

cì yùn wèi jiǎng shī xīn chūn zhī zèng
měi jiàn zhé zì shī,
chūn fēng shuāng bìn bān。
shī náng pín guǒ fù,
yào shì nào zhōng jiān。
zhòu lù tōng hú sì,
chǎng lóu dāng jùn shān。
qīng yuán shì shì zú,
tīng cǐ lv̌ kāi yán 。