建溪精舍得本字

(宋代)戴表元

四山翛翛风日暖,白发看花惜春晚。
当时衰草牧羊坡,今日池台红雾满。
最邻幽篁手所植,儿戏成业亦千本。
旧游聚散万事拙,客梦悲欢百年短。
荒凉处处经战马,寒食家家浇祭碗。
隃知地下不识醉,祗合生前寻酒伴。
苍苔白石堪枕籍,野鸟清溪自弦管。
同游飘扬正捷步,老我摧颓甘负眼。
风床溽暑新候浊,江树飞云故人远。
出城少事幸纵恣,赌令争欢君莫懒。

戴表元

戴表元(1244~1310)宋末元初文学家,被称为“东南文章大家”。字帅初,一字曾伯,号剡源,庆元奉化剡源榆林(今属浙江班溪镇榆林村)人。宋咸淳七年进士,元大德八年,被荐为信州教授。再调婺州,因病辞归。论诗主张宗唐得古,诗风清深雅洁,类多伤时悯乱、悲忧感愤之辞。著有《剡源集》

《建溪精舍得本字》拼音标注

jiàn xī jīng shè dé běn zì
sì shān xiāo xiāo fēng rì nuǎn,
bái fā kàn huā xī chūn wǎn。
dāng shí shuāi cǎo mù yáng pō,
jīn rì chí tái hóng wù mǎn。
zùi lín yōu huáng shǒu suǒ zhí,
ér xì chéng yè yì qiān běn。
jìu yóu jù sàn wàn shì zhuó,
kè mèng bēi huān bǎi nián duǎn。
huāng liáng chù chù jīng zhàn mǎ,
hán shí jiā jiā jiāo jì wǎn。
yú zhī dì xià bù shì zùi,
zhī hé shēng qián xún jǐu bàn。
cāng tái bái shí kān zhěn jí,
yě niǎo qīng xī zì xián guǎn。
tóng yóu piāo yáng zhèng jié bù,
lǎo wǒ cūi túi gān fù yǎn。
fēng chuáng rù shǔ xīn hòu zhuó,
jiāng shù fēi yún gù rén yuǎn。
chū chéng shǎo shì xìng zòng zì,
dǔ lìng zhēng huān jūn mò lǎn 。