春愁曲次刘正仲韵

(宋代)戴表元

山翁隐居雁苍谷,春树年年为翁绿。
耕休坐树作劳歌,山光水景相徵逐。
歌成无人祗自娱,行人颇怪歌声殊。
循踪历历见井舍,恐是避秦来此居。
花烟溟蒙乱晴雨,山前仓庚后杜宇。
客来不喜亦不惊,但道寒喧无俗语。
山中今岁是何年,黄旗徵树装楼船。
浅村已尽到深谷,逢人未说先凄然。
忧来宛转歌不已,我树非材端后死。
五陵当日蓊如云,如今何处悲风起。
山南老农亦不忧,机浅不为妻子谋。
日高饭饱牛背坐,日晚放牛溪上游。
人生逐名被名误,十年车马长安船。
长安路绝云雾昏,归来弃笔寻农具。
旧游年少难与随,梦境一笑难重追。
惟有剡源穷掌固,相思望断西天垂。

戴表元

戴表元(1244~1310)宋末元初文学家,被称为“东南文章大家”。字帅初,一字曾伯,号剡源,庆元奉化剡源榆林(今属浙江班溪镇榆林村)人。宋咸淳七年进士,元大德八年,被荐为信州教授。再调婺州,因病辞归。论诗主张宗唐得古,诗风清深雅洁,类多伤时悯乱、悲忧感愤之辞。著有《剡源集》

《春愁曲次刘正仲韵》拼音标注

chūn chóu qū cì líu zhèng zhòng yùn
shān wēng yǐn jū yàn cāng gǔ,
chūn shù nián nián wèi wēng lv̀。
gēng xīu zuò shù zuò láo gē,
shān guāng shǔi jǐng xiāng zhēng zhú。
gē chéng wú rén zhī zì yú,
xíng rén pǒ guài gē shēng shū。
xún zōng lì lì jiàn jǐng shè,
kǒng shì bì qín lái cǐ jū。
huā yān míng méng luàn qíng yǔ,
shān qián cāng gēng hòu dù yǔ。
kè lái bù xǐ yì bù liáng,
dàn dào hán xuān wú sú yǔ。
shān zhōng jīn sùi shì hé nián,
huáng qí zhēng shù zhuāng lóu chuán。
qiǎn cūn yǐ jǐn dào shēn gǔ,
féng rén wèi shuō xiān qī rán。
yōu lái wǎn zhuǎn gē bù yǐ,
wǒ shù fēi cái duān hòu sǐ。
wǔ líng dāng rì wěng rú yún,
rú jīn hé chù bēi fēng qǐ。
shān nán lǎo nóng yì bù yōu,
jī qiǎn bù wèi qī zǐ móu。
rì gāo fàn bǎo níu bèi zuò,
rì wǎn fàng níu xī shàng yóu。
rén shēng zhú míng bèi míng wù,
shí nián chē mǎ cháng ān chuán。
cháng ān lù jué yún wù hūn,
gūi lái qì bǐ xún nóng jù。
jìu yóu nián shǎo nán yǔ súi,
mèng jìng yī xiào nán zhòng zhūi。
wéi yǒu yǎn yuán qióng zhǎng gù,
xiāng sī wàng duàn xī tiān chúi 。