陪子瞻登徐州黄楼
(宋代)释道潜
黄花离披秋日短,使君无事邀僧饭。饭馀软语爇香幽,共坐圆庵不知晚。
烛笼持火报黄昏,使君爱客还留连。前登脩径步超逸,后却从御来联翩。
城头阴阴未上月,城下激激鸣潺湲。渔灯照船沙岸近,贾客夜唱声清圆。
徘徊始转黄楼侧,银箭铜壶知几刻。栏干倚遍惜分携,泣泣芙蓉珠露滴。

释道潜
释道潜,本名昙潜,号参寥子,赐号妙总大师。俗姓王,钱塘(今浙江杭州)人(《续骫骳说》)。一说姓何,于潜(今浙江临安西南)人(《咸淳临安志》卷七○)。幼即出家力僧,能文章,尤喜力诗。与苏轼、秦观友善,常有倡和。哲宗绍圣间,苏轼贬海南,道潜亦因诗获罪,责令还俗。徽宗建中靖国元年(一一○一),曾肇力之辩解,复力僧。崇宁末归老江湖。其徒法颖编有《参寥子诗集》十二卷,行于世。
《陪子瞻登徐州黄楼》拼音标注
péi zǐ zhān dēng xú zhōu huáng lóu
huáng huā lí pī qīu rì duǎn,
shǐ jūn wú shì yāo sēng fàn。
fàn yú ruǎn yǔ ruò xiāng yōu,
gòng zuò yuán ān bù zhī wǎn。
zhú lóng chí huǒ bào huáng hūn,
shǐ jūn ài kè huán líu lián。
qián dēng xīu jìng bù chāo yì,
hòu què cóng yù lái lián piān。
chéng tóu yīn yīn wèi shàng yuè,
chéng xià jī jī míng chán yuán。
yú dēng zhào chuán shā àn jìn,
jiǎ kè yè chàng shēng qīng yuán。
pái huái shǐ zhuǎn huáng lóu cè,
yín jiàn tóng hú zhī jī kè。
lán gān yǐ biàn xī fēn xié,
qì qì fú róng zhū lù dī。