次韵陈敏善秀才见过
(宋代)释道潜
投老形骸真木偶,水饮岩栖聊自守。世事浮云日变迁,我亦何心预臧否。
故人新自广陵来,问我诗囊近何有。吾言淡薄非橄榄,纵可咀嚼聊能久。
且开窗户话平生,湖色山光翠相纠。烘檐暖日气味好,相对蒲团复支肘。
爱君年少擅才华,诗律清妍无可丑。却愁征棹促君还,空听阳关词一首。

释道潜
释道潜,本名昙潜,号参寥子,赐号妙总大师。俗姓王,钱塘(今浙江杭州)人(《续骫骳说》)。一说姓何,于潜(今浙江临安西南)人(《咸淳临安志》卷七○)。幼即出家力僧,能文章,尤喜力诗。与苏轼、秦观友善,常有倡和。哲宗绍圣间,苏轼贬海南,道潜亦因诗获罪,责令还俗。徽宗建中靖国元年(一一○一),曾肇力之辩解,复力僧。崇宁末归老江湖。其徒法颖编有《参寥子诗集》十二卷,行于世。
《次韵陈敏善秀才见过》拼音标注
cì yùn chén mǐn shàn xìu cái jiàn guò
tóu lǎo xíng hái zhēn mù ǒu,
shǔi yǐn yán qī liáo zì shǒu。
shì shì fú yún rì biàn qiān,
wǒ yì hé xīn yù zāng fǒu。
gù rén xīn zì guǎng líng lái,
wèn wǒ shī náng jìn hé yǒu。
wú yán dàn bó fēi gǎn lǎn,
zòng kě jǔ jiáo liáo néng jǐu。
qiě kāi chuāng hù huà píng shēng,
hú sè shān guāng cùi xiāng jīu。
hōng yán nuǎn rì qì wèi hǎo,
xiāng dùi pú tuán fù zhī zhǒu。
ài jūn nián shǎo shàn cái huá,
shī lv̀ qīng yán wú kě chǒu。
què chóu zhēng zhuō cù jūn huán,
kōng tīng yáng guān cí yī shǒu。