刘咸临秀才挽词 其四

(宋代)释道潜

吾希李长吉,异代不得友。赖馀锦囊篇,把玩时在手。

斯人君并驾,未易较先后。肝脾裹阳秋,落笔粲琼玖。

当年邂逅初,宛在三峡右。相携石桥行,下瞰冰雪溜。

音容俄永隔,山月空依旧。铭诗得黄香,知子垂不朽。

释道潜

释道潜,本名昙潜,号参寥子,赐号妙总大师。俗姓王,钱塘(今浙江杭州)人(《续骫骳说》)。一说姓何,于潜(今浙江临安西南)人(《咸淳临安志》卷七○)。幼即出家力僧,能文章,尤喜力诗。与苏轼、秦观友善,常有倡和。哲宗绍圣间,苏轼贬海南,道潜亦因诗获罪,责令还俗。徽宗建中靖国元年(一一○一),曾肇力之辩解,复力僧。崇宁末归老江湖。其徒法颖编有《参寥子诗集》十二卷,行于世。

《刘咸临秀才挽词 其四》拼音标注

líu xián lín xìu cái wǎn cí qí sì
wú xī lǐ cháng jí,
yì dài bù dé yǒu。
lài yú jǐn náng piān,
bǎ wán shí zài shǒu。
sī rén jūn bìng jià,
wèi yì jiào xiān hòu。
gān pí guǒ yáng qīu,
luò bǐ càn qióng jǐu。
dāng nián xiè hòu chū,
wǎn zài sān xiá yòu。
xiāng xié shí qiáo xíng,
xià kàn bīng xuě līu。
yīn róng é yǒng gé,
shān yuè kōng yī jìu。
míng shī dé huáng xiāng,
zhī zǐ chúi bù xǐu。