赠潜照月师
(宋代)释道潜
吴兴上人心志苦,笔研十年耕学圃。形癯骨瘦神独清,耿若霜鸥立秋浦。
锦囊新诗殊汗漫,妙语间发犹稽古。铢锄冗长更磨揉,激浊疏清导灵府。
自然韵胜遗岛诗,远跂渊明追步武。瓶盂劝子适四方,莫学匏瓜甘堕窳。
崇山广泽遍游览,始信凭高极天宇。蓺成技进蔚文采,楚楚华身竟何补。
茫乎三界同传舍,而我与君俱逆旅。不如回首依老褐,妙精明心求许与。
鸣蝉委蜕藁壤馀,脱略秋风即高举。

释道潜
释道潜,本名昙潜,号参寥子,赐号妙总大师。俗姓王,钱塘(今浙江杭州)人(《续骫骳说》)。一说姓何,于潜(今浙江临安西南)人(《咸淳临安志》卷七○)。幼即出家力僧,能文章,尤喜力诗。与苏轼、秦观友善,常有倡和。哲宗绍圣间,苏轼贬海南,道潜亦因诗获罪,责令还俗。徽宗建中靖国元年(一一○一),曾肇力之辩解,复力僧。崇宁末归老江湖。其徒法颖编有《参寥子诗集》十二卷,行于世。
《赠潜照月师》拼音标注
zèng qián zhào yuè shī
wú xīng shàng rén xīn zhì kǔ,
bǐ yán shí nián gēng xué pǔ。
xíng qú gǔ shòu shén dú qīng,
gěng ruò shuāng ōu lì qīu pǔ。
jǐn náng xīn shī shū hàn màn,
miào yǔ jiān fā yóu jī gǔ。
zhū chú rǒng cháng gèng mó róu,
jī zhuó shū qīng dǎo líng fǔ。
zì rán yùn shèng yí dǎo shī,
yuǎn qí yuān míng zhūi bù wǔ。
píng yú quàn zǐ shì sì fāng,
mò xué páo guā gān duò yǔ。
chóng shān guǎng zé biàn yóu lǎn,
shǐ xìn píng gāo jí tiān yǔ。
yì chéng jì jìn wèi wén cǎi,
chǔ chǔ huá shēn jìng hé bǔ。
máng hū sān jiè tóng chuán shè,
ér wǒ yǔ jūn jù nì lv̌。
bù rú húi shǒu yī lǎo hé,
miào jīng míng xīn qíu xǔ yǔ。
míng chán wěi shùi gǎo rǎng yú,
tuō lvè qīu fēng jí gāo jǔ。