六咏诗 其一 心

(明代)德清

金翅鸟命终,骨肉尽消散。唯有心不化,圆明光灿烂。

龙王取为珠,照破诸黑暗。转轮得如意,能救一切难。

如何在人中,日用而不见?

德清

(?—1623)明僧。滁州全椒人,字澄印,俗姓蔡。十二岁出家。万历中,在五台山为李太后主持祈储道场,李太后为造寺于崂山。后坐“私造寺院”戍雷阳,遇赦归。人称憨山大师。有《楞伽笔记》。

《六咏诗 其一 心》拼音标注

lìu yǒng shī qí yī xīn
jīn chì niǎo mìng zhōng,
gǔ ròu jǐn xiāo sàn。
wéi yǒu xīn bù huà,
yuán míng guāng càn làn。
lóng wáng qǔ wèi zhū,
zhào pò zhū hēi àn。
zhuǎn lún dé rú yì,
néng jìu yī qiē nán。
rú hé zài rén zhōng,
rì yòng ér bù jiàn ?