挽何同德

(元代)邓雅

一代衣冠士,平生铁石心。有才乖世用,多难祗愁吟。

岁月容华老,风霜肺病侵。不堪埋玉树,痛哭泪沾襟。

邓雅

元江西新淦(今江西新干)人,字伯言。明洪武中,以郡举入京,寻辞归。与梁寅方善,讲学石门山中。工诗。有《玉笥集》。

《挽何同德》拼音标注

wǎn hé tóng dé
yī dài yī guān shì,
píng shēng tiě shí xīn。
yǒu cái guāi shì yòng,
duō nán zhī chóu yín。
sùi yuè róng huá lǎo,
fēng shuāng fèi bìng qīn。
bù kān mái yù shù,
tòng kū lèi zhān jīn。