寄吴孔文

(元代)邓雅

寒风吹野树,白雁起汀沙。渺渺长江去,曛曛落日斜。

半生同作客,两地各思家。岁晏吴溪上,梅开几树花。

邓雅

元江西新淦(今江西新干)人,字伯言。明洪武中,以郡举入京,寻辞归。与梁寅方善,讲学石门山中。工诗。有《玉笥集》。

《寄吴孔文》拼音标注

jì wú kǒng wén
hán fēng chūi yě shù,
bái yàn qǐ tīng shā。
miǎo miǎo cháng jiāng qù,
xūn xūn luò rì xié。
bàn shēng tóng zuò kè,
liǎng dì gè sī jiā。
sùi yàn wú xī shàng,
méi kāi jī shù huā。