浮生

(明代)邓云霄

浮生一掷惊虚度,听鸟临风怆岁华。壮士虽贫犹有舌,丈夫何事叹无家。

日临仙掌寒先退,春到人间树自花。试向斗牛占瑞气,龙光终夜散红霞。

邓云霄

明广东东莞人,字玄度。万历二十六年进士。授长洲知县,官至广西参政。有《冷邸小言》、《漱玉斋集》、《百花洲集》等。

《浮生》拼音标注

fú shēng
fú shēng yī zhí liáng xū dù,
tīng niǎo lín fēng chuàng sùi huá。
zhuàng shì sūi pín yóu yǒu shé,
zhàng fū hé shì tàn wú jiā。
rì lín xiān zhǎng hán xiān tùi,
chūn dào rén jiān shù zì huā。
shì xiàng dǒu níu zhān rùi qì,
lóng guāng zhōng yè sàn hóng xiá。