古琴

(明代)邓云霄

首夏当清和,薰风咽新蝉。槐阴荫广庭,秀色媚远天。

沐馀换绛帻,虚徐鼓冰弦。一为出塞吟,堂闼如穷边。

广陵散已绝,兹法更谁传。欲知希声意,当在无弦前。

邓云霄

明广东东莞人,字玄度。万历二十六年进士。授长洲知县,官至广西参政。有《冷邸小言》、《漱玉斋集》、《百花洲集》等。

《古琴》拼音标注

gǔ qín
shǒu xià dāng qīng hé,
xūn fēng yān xīn chán。
huái yīn yìn guǎng tíng,
xìu sè mèi yuǎn tiān。
mù yú huàn jiàng zé,
xū xú gǔ bīng xián。
yī wèi chū sāi yín,
táng tà rú qióng biān。
guǎng líng sàn yǐ jué,
zī fǎ gèng shúi chuán。
yù zhī xī shēng yì,
dāng zài wú xián qián。