和永叔新晴独过东山

(宋代)丁宝臣

芳辰百五前,选胜到林泉。
万树绿初染,群花红未然。
阴岩犹贮雪,暖谷自生汲。
妇汲溪头水,人耕草际田。
日中林影直,风静鸟声圆。
健令多情甚,寻春最古先。

丁宝臣

丁宝臣(1010~1067)北宋官员,诗人。北字元珍,晋陵(今江苏省常州市)双桂坊人。景祐元年(一○三四)进士。历官太子中允剡县知县、太常博士诸暨知县,除弊兴利,越人称为循吏,官至秘阁校理、同知太常礼院。英宗每论人物必称之。尤与欧阳修友善。 [1] 《丁君墓志铭》今录诗八首。与兄丁宗臣俱以文知名,时号二丁。

《和永叔新晴独过东山》拼音标注

hé yǒng shū xīn qíng dú guò dōng shān
fāng chén bǎi wǔ qián,
xuǎn shèng dào lín quán。
wàn shù lv̀ chū rǎn,
qún huā hóng wèi rán。
yīn yán yóu zhǔ xuě,
nuǎn gǔ zì shēng jí。
fù jí xī tóu shǔi,
rén gēng cǎo jì tián。
rì zhōng lín yǐng zhí,
fēng jìng niǎo shēng yuán。
jiàn lìng duō qíng shén,
xún chūn zùi gǔ xiān 。