读应奉兄登科记怆然伤怀因成八韵
(元代)丁鹤年
射策彤庭被宠荣,遗经三复若为情。重伤赵璧经时毁,翻恨隋珠彻夜明。
《洪范》有书传太乙,佳城无郭葬长庚。青云路断甘沦没,碧海尘飞苦变更。
自信为臣当委质,谁能向贼更求生。家贫寡弱遗妻子,道远存亡隔弟兄。
一旦音容成永诀,十年涕泪镇交横。茫茫原隰无求处,独立长风送雁声。

丁鹤年
元末明初诗人、养生家,京城老字号“鹤年堂”创始人。 诗人,有《丁鹤年集》传世。 著名孝子,为明初十大孝子之一。以73岁高龄为母守灵达17载,直到90岁去世。《四库全书》中收录的《丁孝子传》和《丁孝子诗》即是他的事迹。诗开篇赞曰:“丁鹤年精诚之心上达九天,丁鹤年精诚之心下达九泉。”
《读应奉兄登科记怆然伤怀因成八韵》拼音标注
dú yìng fèng xiōng dēng kē jì chuàng rán shāng huái yīn chéng bā yùn
shè cè tóng tíng bèi chǒng róng,
yí jīng sān fù ruò wèi qíng。
zhòng shāng zhào bì jīng shí hǔi,
fān hèn súi zhū chè yè míng。
《 hóng fàn 》 yǒu shū chuán tài yǐ,
jiā chéng wú guō zàng cháng gēng。
qīng yún lù duàn gān lún méi,
bì hǎi chén fēi kǔ biàn gèng。
zì xìn wèi chén dāng wěi zhí,
shúi néng xiàng zéi gèng qíu shēng。
jiā pín guǎ ruò yí qī zǐ,
dào yuǎn cún wáng gé dì xiōng。
yī dàn yīn róng chéng yǒng jué,
shí nián tì lèi zhèn jiāo héng。
máng máng yuán xí wú qíu chù,
dú lì cháng fēng sòng yàn shēng。