贺新凉 塞上

(清代)丁澎

苦塞霜威冽。正穷秋、金风万里,宝刀吹折。古戍黄沙迷断碛,醉卧海天空阔。

况毳幕、又添明月。榆历历兮雪槭槭,只今宵、便老沙场客。

搔首处,鬓如结。

羊裘坐冷千山雪。射雕儿、红翎欲堕,马蹄初热。斜亸紫貂双纤手,搊罢银筝凄绝。

弹不尽、英雄泪血。莽莽晴天方过雁,漫掀髯、又见冰花裂。

浑河水,助悲咽。

丁澎

(约1622—1686)清浙江仁和人,字飞涛,号药园。回族。顺治十二年进士,官主事。充河南乡试副考官,荐升郎中。科场案起,以违例被劾,谪塞上五年。工诗。早年与毛先舒、柴绍炳等人称“西泠十子”,后又与宋琬、施闰章等人号“燕台七子”。有《信美堂诗选》、《扶荔堂集》。

《贺新凉 塞上》拼音标注

hè xīn liáng sāi shàng
kǔ sāi shuāng wēi liè。
zhèng qióng qīu 、 jīn fēng wàn lǐ,
bǎo dāo chūi zhé。
gǔ shù huáng shā mí duàn qì,
zùi wò hǎi tiān kōng kuò。
kuàng cùi mù 、 yòu tiān míng yuè。
yú lì lì xī xuě cù cù,
zhǐ jīn xiāo 、 biàn lǎo shā cháng kè。
sāo shǒu chù,
bìn rú jié。
yáng qíu zuò lěng qiān shān xuě。
shè diāo ér 、 hóng líng yù duò,
mǎ tí chū rè。
xié duǒ zǐ diāo shuāng xiān shǒu,
chōu bà yín zhēng qī jué。
dàn bù jǐn 、 yīng xióng lèi xiě。
mǎng mǎng qíng tiān fāng guò yàn,
màn xiān rán 、 yòu jiàn bīng huā liè。
hún hé shǔi,
zhù bēi yān。