芭蕉花

(宋代)董嗣杲

绿扇摇秋吐秀黄,宿根清傲雪和霜。
花能成实连茎脆,子可为房取蜜藏。
争爱广阴能障暑,谁知甘味亦充粮。
何人吟羡青青叶,如此山殽不得尝。

董嗣杲

董嗣杲,字明德,号静传,杭州(今属浙江)人。理宗景定中榷茶九江富池。度宗咸淳末知武康县。宋亡,入山为道士,字无益。嗣杲工诗,吐爵新颖。

《芭蕉花》拼音标注

bā jiāo huā
lv̀ shàn yáo qīu tǔ xìu huáng,
sù gēn qīng ào xuě hé shuāng。
huā néng chéng shí lián jīng cùi,
zǐ kě wèi fáng qǔ mì cáng。
zhēng ài guǎng yīn néng zhàng shǔ,
shúi zhī gān wèi yì chōng liáng。
hé rén yín xiàn qīng qīng yè,
rú cǐ shān yáo bù dé cháng 。