山丹花

(宋代)董嗣杲

知是何峰秀所钟,曾因手种得仙翁。
暑须怯袅粘金穗,凉瓣嗔封迸柿红。
扑卖有声传寂昼,幽妍无力借薰风。
窑瓶插满清香烈,欹枕探吟鄙鹿葱。

董嗣杲

董嗣杲,字明德,号静传,杭州(今属浙江)人。理宗景定中榷茶九江富池。度宗咸淳末知武康县。宋亡,入山为道士,字无益。嗣杲工诗,吐爵新颖。

《山丹花》拼音标注

shān dān huā
zhī shì hé fēng xìu suǒ zhōng,
céng yīn shǒu zhǒng dé xiān wēng。
shǔ xū qiè niǎo nián jīn sùi,
liáng bàn tián fēng bèng shì hóng。
pū mài yǒu shēng chuán jì zhòu,
yōu yán wú lì jiè xūn fēng。
yáo píng chā mǎn qīng xiāng liè,
yī zhěn tàn yín bǐ lù cōng 。