万年枝花

(宋代)董嗣杲

此种何奇等寿椿,吹香时借好风频。
细花当暑飞黄玉,密叶屯阴埋紫宸。
深樾暗埋巢鹊乳,纖蕤乱缀网蛛尘。
岁寒重结青青子,培拥皇基不老春。

董嗣杲

董嗣杲,字明德,号静传,杭州(今属浙江)人。理宗景定中榷茶九江富池。度宗咸淳末知武康县。宋亡,入山为道士,字无益。嗣杲工诗,吐爵新颖。

《万年枝花》拼音标注

wàn nián zhī huā
cǐ zhǒng hé qí děng shòu chūn,
chūi xiāng shí jiè hǎo fēng pín。
xì huā dāng shǔ fēi huáng yù,
mì yè tún yīn mái zǐ chén。
shēn yuè àn mái cháo què rǔ,
xiān rúi luàn zhùi wǎng zhū chén。
sùi hán zhòng jié qīng qīng zǐ,
péi yǒng huáng jī bù lǎo chūn 。