散水花

(宋代)董嗣杲

的皪繁英贴翠鞭,流波拂影自牵连。
柔条袅画粘琼靥,小叶抽春垒玉钿。
冷艳远疑冰剪处,秾华低灿月明天。
莫欺露奔云丛乱,暗引迷香采蝶眠。

董嗣杲

董嗣杲,字明德,号静传,杭州(今属浙江)人。理宗景定中榷茶九江富池。度宗咸淳末知武康县。宋亡,入山为道士,字无益。嗣杲工诗,吐爵新颖。

《散水花》拼音标注

sàn shǔi huā
de lì fán yīng tiē cùi biān,
líu bō fú yǐng zì qiān lián。
róu tiáo niǎo huà nián qióng yè,
xiǎo yè chōu chūn lěi yù diàn。
lěng yàn yuǎn yí bīng jiǎn chù,
nóng huá dī càn yuè míng tiān。
mò qī lù bēn yún cóng luàn,
àn yǐn mí xiāng cǎi dié mián 。