石笋峰

(宋代)董嗣杲

异种休参玉版禅,崭然一角立层巅。
远尖自抱云根壮,叠藓谁疑雨箨缠。
梦里三生空过眼,胸中千亩谩流涎。
此龙难入宁僧谱,出土摩霄是几年。

董嗣杲

董嗣杲,字明德,号静传,杭州(今属浙江)人。理宗景定中榷茶九江富池。度宗咸淳末知武康县。宋亡,入山为道士,字无益。嗣杲工诗,吐爵新颖。

《石笋峰》拼音标注

shí sǔn fēng
yì zhǒng xīu cān yù bǎn shàn,
zhǎn rán yī jiǎo lì céng diān。
yuǎn jiān zì bào yún gēn zhuàng,
dié xiǎn shúi yí yǔ tuò chán。
mèng lǐ sān shēng kōng guò yǎn,
xiōng zhōng qiān mǔ mán líu xián。
cǐ lóng nán rù níng sēng pǔ,
chū tǔ mó xiāo shì jī nián 。