蕲城晚泊值雪

(宋代)董嗣杲

雁声哀怨极淮天,际晚惊呼雪打船。
古驿鱼稀谁撒网,虚沙马过自随鞭。
人烟顽犷空多智,形胜丘墟又几年。
龙眼肌头风浪恶,今宵归兴此方坚。

董嗣杲

董嗣杲,字明德,号静传,杭州(今属浙江)人。理宗景定中榷茶九江富池。度宗咸淳末知武康县。宋亡,入山为道士,字无益。嗣杲工诗,吐爵新颖。

《蕲城晚泊值雪》拼音标注

qí chéng wǎn bó zhí xuě
yàn shēng āi yuàn jí huái tiān,
jì wǎn liáng hū xuě dǎ chuán。
gǔ yì yú xī shúi sā wǎng,
xū shā mǎ guò zì súi biān。
rén yān wán guǎng kōng duō zhì,
xíng shèng qīu xū yòu jī nián。
lóng yǎn jī tóu fēng làng è,
jīn xiāo gūi xīng cǐ fāng jiān 。