李正将病归

(宋代)董嗣杲

从军传勇略,信脚困行间。
病废羞长剑,秋归见故山。
镜中双鬓改,众里一身还。
风雪沉昏夜,犹思戌散关。

董嗣杲

董嗣杲,字明德,号静传,杭州(今属浙江)人。理宗景定中榷茶九江富池。度宗咸淳末知武康县。宋亡,入山为道士,字无益。嗣杲工诗,吐爵新颖。

《李正将病归》拼音标注

lǐ zhèng jiāng bìng gūi
cóng jūn chuán yǒng lvè,
xìn jiǎo kùn xíng jiān。
bìng fèi xīu cháng jiàn,
qīu gūi jiàn gù shān。
jìng zhōng shuāng bìn gǎi,
zhòng lǐ yī shēn huán。
fēng xuě chén hūn yè,
yóu sī xū sàn guān 。