家书不至自嘲

(宋代)董嗣杲

客愁难遏鬓华添,昼寝醒来饱黑甜。
春雨褪花粘藓屐,晚风吹燕入芦帘。
自知阙下家书断,不过城南卜肆占。
萧散形骸天分定,江城惟有醉厌厌。

董嗣杲

董嗣杲,字明德,号静传,杭州(今属浙江)人。理宗景定中榷茶九江富池。度宗咸淳末知武康县。宋亡,入山为道士,字无益。嗣杲工诗,吐爵新颖。

《家书不至自嘲》拼音标注

jiā shū bù zhì zì cháo
kè chóu nán è bìn huá tiān,
zhòu qǐn xǐng lái bǎo hēi tián。
chūn yǔ tùn huā nián xiǎn jī,
wǎn fēng chūi yàn rù lú lián。
zì zhī què xià jiā shū duàn,
bù guò chéng nán bǔ sì zhān。
xiāo sàn xíng hái tiān fēn dìng,
jiāng chéng wéi yǒu zùi yàn yàn 。