红梅花

(宋代)董嗣杲

瘦倚西冈石圃阴,玉容忽抹艳妆深。
染春应借东君手,眩眼曾疑北客心。
霞吐丰姿情脉脉,雪遗香影梦沈沈。
粥饧风景清明近,错认庐山种一林。

董嗣杲

董嗣杲,字明德,号静传,杭州(今属浙江)人。理宗景定中榷茶九江富池。度宗咸淳末知武康县。宋亡,入山为道士,字无益。嗣杲工诗,吐爵新颖。

《红梅花》拼音标注

hóng méi huā
shòu yǐ xī gāng shí pǔ yīn,
yù róng hū mǒ yàn zhuāng shēn。
rǎn chūn yìng jiè dōng jūn shǒu,
xuàn yǎn céng yí běi kè xīn。
xiá tǔ fēng zī qíng mài mài,
xuě yí xiāng yǐng mèng shěn shěn。
zhōu xíng fēng jǐng qīng míng jìn,
cuò rèn lú shān zhǒng yī lín 。