相和歌辞。三妇艳诗

(唐代)董思恭

大妇裁纨素,中妇弄明珰。小妇多姿态,登楼红粉妆。
丈人且安坐,初日渐流光。

董思恭

唐苏州吴人。所著篇咏,甚为时人所重。初为右史、中书舍人,知考功举事,坐预泄问目,配流岭表而死。尝与许敬宗等撰《瑶山玉彩》、《芳林要览》。

《相和歌辞。三妇艳诗》拼音标注

xiāng hé gē cí。sān fù yàn shī
dà fù cái wán sù,
zhōng fù nòng míng dāng。
xiǎo fù duō zī tài,
dēng lóu hóng fěn zhuāng。
zhàng rén qiě ān zuò,
chū rì jiàn líu guāng。