沁园春•美人鼻

(清代)董以宁

閒际相看,见他梨颊,玉准停匀。料楚国夫人,掩来定妒,宜城公主,见后应嗔。

花气嗅来,歌声收入,蕴得风前无限春。回头处,又一钩斜见,半面平分。

不因口过逡巡。愿指向、明河索问津。想微亚风棂,侵寒欲嚏,潜携月幌,屏息无闻。

素手轻挼,薄巾微掩,曾恼萧郎被酒醺。伤心处,更有时酸甚,闷把香薰。

董以宁

董以宁(约公元一六六六年前后在世),字文友,武进(今江苏省武进市)人,清代初期诗人。性豪迈慷慨,喜交游,重然诺。明末为诸生。少明敏,为古文诗歌数十万言,尤工填词,声誉蔚然。与邹只谟齐名,时称“邹董”。又与陈维崧及只谟有才子之目。著有《正谊堂集》和《蓉度词》。其中《蓉度词》中大量的“艳体词”作品又尤为学界所争议。

《沁园春•美人鼻》拼音标注

qìn yuán chūn • měi rén bí
xián jì xiāng kàn,
jiàn tā lí jiá,
yù zhǔn tíng yún。
liào chǔ guó fū rén,
yǎn lái dìng dù,
yí chéng gōng zhǔ,
jiàn hòu yìng tián。
huā qì xìu lái,
gē shēng shōu rù,
yùn dé fēng qián wú xiàn chūn。
húi tóu chù,
yòu yī gōu xié jiàn,
bàn miàn píng fēn。
bù yīn kǒu guò qūn xún。
yuàn zhǐ xiàng 、 míng hé suǒ wèn jīn。
xiǎng wēi yà fēng líng,
qīn hán yù tì,
qián xié yuè huǎng,
píng xī wú wén。
sù shǒu qīng nuò,
bó jīn wēi yǎn,
céng nǎo xiāo láng bèi jǐu xūn。
shāng xīn chù,
gèng yǒu shí suān shén,
mèn bǎ xiāng xūn。