哨遍• 送孙无言从广陵归黄山

(清代)董以宁

为问先生,且住为佳,何事成归计。却道是、十载趁萍踪,漫逍遥、蜉蝣天地。

季主帘边,韩康市上,阅尽人间世。便功业萧曹,文章燕许,不过如斯而已。

况他家父子是边非,问商山何与乃公事。白社遗民,黄冠故里,犹然迟矣。

再莫羡、扬州佳丽。负了山灵誓。阁梅堤柳,当年几下芜城泪。

绣瓦宫娥,银床宾客,只今名姓谁为记。天台可赋,苏门堪啸,奚必江东虎视。

把芒鞋整顿,归来閒憩。向轩皇、铸鼎旧高台,饵丹砂、身名俱避。

有时来往空庭,一二庄生老子。倘教他日少微星耀,天上来徵处士。

好教童子护柴门,道先生高眠未起。

董以宁

董以宁(约公元一六六六年前后在世),字文友,武进(今江苏省武进市)人,清代初期诗人。性豪迈慷慨,喜交游,重然诺。明末为诸生。少明敏,为古文诗歌数十万言,尤工填词,声誉蔚然。与邹只谟齐名,时称“邹董”。又与陈维崧及只谟有才子之目。著有《正谊堂集》和《蓉度词》。其中《蓉度词》中大量的“艳体词”作品又尤为学界所争议。

《哨遍• 送孙无言从广陵归黄山》拼音标注

shào biàn • sòng sūn wú yán cóng guǎng líng gūi huáng shān
wèi wèn xiān shēng,
qiě zhù wèi jiā,
hé shì chéng gūi jì。
què dào shì 、 shí zài chèn píng zōng,
màn xiāo yáo 、 fú yóu tiān dì。
jì zhǔ lián biān,
hán kāng shì shàng,
yuè jǐn rén jiān shì。
biàn gōng yè xiāo cáo,
wén zhāng yàn xǔ,
bù guò rú sī ér yǐ。
kuàng tā jiā fù zǐ shì biān fēi,
wèn shāng shān hé yǔ nǎi gōng shì。
bái shè yí mín,
huáng guān gù lǐ,
yóu rán chí yǐ。
zài mò xiàn 、 yáng zhōu jiā lì。
fù le shān líng shì。
gé méi dī lǐu,
dāng nián jī xià wú chéng lèi。
xìu wǎ gōng é,
yín chuáng bīn kè,
zhǐ jīn míng xìng shúi wèi jì。
tiān tái kě fù,
sū mén kān xiào,
xī bì jiāng dōng hǔ shì。
bǎ máng xié zhěng dùn,
gūi lái xián qì。
xiàng xuān huáng 、 zhù dǐng jìu gāo tái,
ěr dān shā 、 shēn míng jù bì。
yǒu shí lái wǎng kōng tíng,
yī èr zhuāng shēng lǎo zǐ。
tǎng jiào tā rì shǎo wēi xīng yào,
tiān shàng lái zhēng chù shì。
hǎo jiào tóng zǐ hù chái mén,
dào xiān shēng gāo mián wèi qǐ。