
董以宁
董以宁(约公元一六六六年前后在世),字文友,武进(今江苏省武进市)人,清代初期诗人。性豪迈慷慨,喜交游,重然诺。明末为诸生。少明敏,为古文诗歌数十万言,尤工填词,声誉蔚然。与邹只谟齐名,时称“邹董”。又与陈维崧及只谟有才子之目。著有《正谊堂集》和《蓉度词》。其中《蓉度词》中大量的“艳体词”作品又尤为学界所争议。
《鹧鸪天•慰》拼音标注
zhè gū tiān • wèi
hé chù chūn fēng zháo lǐu xié。
shēn shēn tíng yuàn lv̀ yīn zhē。
měi dàn zhǐ chù wén huā tàn,
zì dǐ yá shí wèi qū chà。
pín jiǎn shàn,
màn hū chá。
mò jiāng chóu chàng jiàn nián huá。
mén qián líu shǔi lán qiáo suǒ,
yóu dù dāng chū jīn dú chē。