山花子 春情

(清代)董俞

脉脉柔情怯晓风。茜裙双带绾芙蓉。僻径遇一羞背立,柳阴中。

几度暗颦眉黛绿,一回微笑粉痕红。愿作翠堤芳草软,衬鞋弓。

董俞

清江苏华亭人,字苍水,号樗亭。董含弟。顺治十七年举人。康熙十八年举博学鸿词,未中。诗文与含齐名,时称“二董”。著有《樗亭集》、《浮湘集》、《度岭集》。

《山花子 春情》拼音标注

shān huā zǐ chūn qíng
mài mài róu qíng qiè xiǎo fēng。
qiàn qún shuāng dài wǎn fú róng。
pì jìng yù yī xīu bèi lì,
lǐu yīn zhōng。
jī dù àn pín méi dài lv̀,
yī húi wēi xiào fěn hén hóng。
yuàn zuò cùi dī fāng cǎo ruǎn,
chèn xié gōng。