
窦庠
唐朝人,曾任登州刺史。窦叔向之子,家中还有四位兄弟:窦常、窦牟、窦群、窦巩,窦氏一老五小俱以诗驰声当代,且与同时名仕常衮、包佶、元稹、白居易、韩愈、韩皋、房孺复、韦夏卿、武元衡、裴度、令狐楚等过从友善,多有酬唱,著有《窦氏联珠集》。《全唐诗》收有其诗作二十一首。
《太原送穆质南游》拼音标注
tài yuán sòng mù zhí nán yóu
jīn zhāo tiān jǐng qīng,
qīu rù jìn yáng chéng。
lù yè lí pī chù,
fēng chán sān shù shēng。
nà yán kǔ xíng yì,
zhí cǐ yuǎn cú zhēng。
mò huà xīn zhōng shì,
xiāng kàn qì bù píng。