杜韦娘

(宋代)杜安世

暮春天气,莺老燕子忙如织。间嫩叶题诗哨梅小,乍遍水、新萍圆碧。初牡丹谢了,秋千搭起,垂杨暗锁深深陌。暖风轻,尽日闲把、榆钱乱掷。
恨寂寂。芳容衰减,顿欹玳枕困无力。为少年、狂荡恩情薄,尚未有、归来消息。想当初、凤侣鸳俦,唤作平生,更不轻离拆。倚朱扉,泪眼滴损、红绡数尺。

杜安世

杜安世,生卒不详,京兆(今陕西西安)人。字寿域,(一作名寿 ,字安世)陈振孙《直斋书录解题》卷二一载《杜寿域词》一卷,谓“京兆杜安世撰,未详其人,词亦不工”;列于张先后、欧阳修前。黄升《花庵词选》云:字安世,名寿域。有陆贻典校本《杜寿域词》。与《四库总目提要》卷200,谓其词“往往失之浅俗,字句尤多凑泊”。慢词作家,亦能自度新曲。《四库总目》传于世。有《寿域词》一卷。

《杜韦娘》拼音标注

dù wéi niáng
mù chūn tiān qì,
yīng lǎo yàn zǐ máng rú zhī。
jiān nèn yè tí shī shào méi xiǎo,
zhà biàn shǔi 、 xīn píng yuán bì。
chū mǔ dān xiè le,
qīu qiān dā qǐ,
chúi yáng àn suǒ shēn shēn mò。
nuǎn fēng qīng,
jǐn rì xián bǎ 、 yú qián luàn zhí。
hèn jì jì。
fāng róng shuāi jiǎn,
dùn yī dài zhěn kùn wú lì。
wèi shǎo nián 、 kuáng dàng ēn qíng bó,
shàng wèi yǒu 、 gūi lái xiāo xī。
xiǎng dāng chū 、 fèng lv̌ yuān chóu,
huàn zuò píng shēng,
gèng bù qīng lí chāi。
yǐ zhū fēi,
lèi yǎn dī sǔn 、 hóng xiāo shù chǐ。