追酬故高蜀州人日见寄
(唐代)杜甫

杜甫
杜甫(712-770),字子美,自号少陵野老,世称“杜工部”、“杜少陵”等,汉族,河南府巩县(今河南省巩义市)人,唐代伟大的现实主义诗人,杜甫被世人尊为“诗圣”,其诗被称为“诗史”。杜甫与李白合称“李杜”,为了跟另外两位诗人李商隐与杜牧即“小李杜”区别开来,杜甫与李白又合称“大李杜”。他忧国忧民,人格高尚,他的约1400余首诗被保留了下来,诗艺精湛,在中国古典诗歌中备受推崇,影响深远。759-766年间曾居成都,后世有杜甫草堂纪念。
《追酬故高蜀州人日见寄》拼音标注
zhūi chóu gù gāo shǔ zhōu rén rì jiàn jì
zì méng shǔ zhōu rén rì zuò,
bù yì qīng shī jǐu líng luò。
jīn chén sàn zhì yǎn hū kāi,
bèng lèi yōu yín shì rú zuó。
wū hū zhuàng shì duō kāng kǎi,
hé tà gāo míng dòng liáo kuò。
tàn wǒ qī qī qíu yǒu piān,
gǎn shí yù yù kuāng jūn lvè。
jǐn lǐ chūn guāng kōng làn shì,
yáo chí shì chén yǐ míng mò。
xiāo xiāng shǔi guó bàng yuán tuó,
hù dù qīu tiān shī diāo è。
dōng xī nán běi gèng shúi lùn,
bái shǒu biǎn zhōu bìng dú cún。
yáo gǒng běi chén chán kòu dào,
yù qīng dōng hǎi xǐ gān kūn。
biān sāi xī fán zùi chōng chì,
yī guān nán dù duō bēng bēn。
gǔ sè zhì jīn bēi dì zǐ,
yè jū hé chù mì wáng mén。
wén zhāng cáo zhí bō lán kuò,
fú shí líu ān dé yè zūn。
cháng dí shúi néng luàn chóu sī,
zhāo zhōu cí hàn yǔ zhāo hún。