发秦州(乾元二年自秦州赴同谷县纪行)

(唐代)杜甫

我衰更懒拙,生事不自谋。无食问乐土,无衣思南州。
汉源十月交,天气凉如秋。草木未黄落,况闻山水幽。
栗亭名更佳,下有良田畴。充肠多薯蓣,崖蜜亦易求。
密竹复冬笋,清池可方舟。虽伤旅寓远,庶遂平生游。
此邦俯要冲,实恐人事稠。应接非本性,登临未销忧。
谿谷无异石,塞田始微收。岂复慰老夫,惘然难久留。
日色隐孤戍,乌啼满城头。中宵驱车去,饮马寒塘流。
磊落星月高,苍茫云雾浮。大哉乾坤内,吾道长悠悠。

杜甫

杜甫(712-770),字子美,自号少陵野老,世称“杜工部”、“杜少陵”等,汉族,河南府巩县(今河南省巩义市)人,唐代伟大的现实主义诗人,杜甫被世人尊为“诗圣”,其诗被称为“诗史”。杜甫与李白合称“李杜”,为了跟另外两位诗人李商隐与杜牧即“小李杜”区别开来,杜甫与李白又合称“大李杜”。他忧国忧民,人格高尚,他的约1400余首诗被保留了下来,诗艺精湛,在中国古典诗歌中备受推崇,影响深远。759-766年间曾居成都,后世有杜甫草堂纪念。

《发秦州(乾元二年自秦州赴同谷县纪行)》拼音标注

fā qín zhōu ( gān yuán èr nián zì qín zhōu fù tóng gǔ xiàn jì xíng )
wǒ shuāi gèng lǎn zhuó,
shēng shì bù zì móu。
wú shí wèn lè tǔ,
wú yī sī nán zhōu。
hàn yuán shí yuè jiāo,
tiān qì liáng rú qīu。
cǎo mù wèi huáng luò,
kuàng wén shān shǔi yōu。
lì tíng míng gèng jiā,
xià yǒu liáng tián chóu。
chōng cháng duō shǔ yù,
yá mì yì yì qíu。
mì zhú fù dōng sǔn,
qīng chí kě fāng zhōu。
sūi shāng lv̌ yù yuǎn,
shù sùi píng shēng yóu。
cǐ bāng fǔ yào chōng,
shí kǒng rén shì chóu。
yìng jiē fēi běn xìng,
dēng lín wèi xiāo yōu。
xī gǔ wú yì shí,
sāi tián shǐ wēi shōu。
qǐ fù wèi lǎo fū,
wǎng rán nán jǐu líu。
rì sè yǐn gū shù,
wū tí mǎn chéng tóu。
zhōng xiāo qū chē qù,
yǐn mǎ hán táng líu。
lěi luò xīng yuè gāo,
cāng máng yún wù fú。
dà zāi gān kūn nèi,
wú dào cháng yōu yōu。