李潮八分小篆歌
(唐代)杜甫

杜甫
杜甫(712-770),字子美,自号少陵野老,世称“杜工部”、“杜少陵”等,汉族,河南府巩县(今河南省巩义市)人,唐代伟大的现实主义诗人,杜甫被世人尊为“诗圣”,其诗被称为“诗史”。杜甫与李白合称“李杜”,为了跟另外两位诗人李商隐与杜牧即“小李杜”区别开来,杜甫与李白又合称“大李杜”。他忧国忧民,人格高尚,他的约1400余首诗被保留了下来,诗艺精湛,在中国古典诗歌中备受推崇,影响深远。759-766年间曾居成都,后世有杜甫草堂纪念。
《李潮八分小篆歌》拼音标注
lǐ cháo bā fēn xiǎo zhuàn gē
cāng jié niǎo jī jì máng mèi,
zì tǐ biàn huà rú fú yún。
chén cāng shí gǔ yòu yǐ é,
dà xiǎo èr zhuàn shēng bā fēn。
qín yǒu lǐ sī hàn cài yōng,
zhōng jiān zuò zhě jì bù wén。
yì shān zhī bēi yě huǒ fén,
zǎo mù chuán kè féi shī zhēn。
kǔ xiàn guāng hé shàng gǔ lì,
shū gùi shòu yìng fāng tōng shén。
xī zāi lǐ cài bù fù dé,
wú shēng lǐ cháo xià bǐ qīn。
shàng shū hán zé mù,
qí cáo cài yǒu lín。
kāi yuán yǐ lái shù bā fēn,
cháo yě yǎn yǒu èr zǐ chéng sān rén。
kuàng cháo xiǎo zhuàn bī qín xiāng,
kuài jiàn cháng jǐ sēn xiāng xiàng。
bā fēn yī zì zhí bǎi jīn,
jiāo lóng pán ná ròu qū qiáng。
wú jùn zhāng diān kuā cǎo shū,
cǎo shū fēi gǔ kōng xióng zhuàng。
qǐ rú wú shēng bù líu dàng,
chéng xiāng zhōng láng zhàng rén xíng。
bā dōng féng lǐ cháo,
yú yuè qíu wǒ gē。
wǒ jīn shuāi lǎo cái lì bó,
cháo hū cháo hū nài rǔ hé。
- 上一篇:竖子至
- 下一篇:寄彭州高三十五使君適、虢州岑二十七长史参三十韵