别张十三建封
(唐代)杜甫

杜甫
杜甫(712-770),字子美,自号少陵野老,世称“杜工部”、“杜少陵”等,汉族,河南府巩县(今河南省巩义市)人,唐代伟大的现实主义诗人,杜甫被世人尊为“诗圣”,其诗被称为“诗史”。杜甫与李白合称“李杜”,为了跟另外两位诗人李商隐与杜牧即“小李杜”区别开来,杜甫与李白又合称“大李杜”。他忧国忧民,人格高尚,他的约1400余首诗被保留了下来,诗艺精湛,在中国古典诗歌中备受推崇,影响深远。759-766年间曾居成都,后世有杜甫草堂纪念。
《别张十三建封》拼音标注
bié zhāng shí sān jiàn fēng
cháng dú táng shí lù,
guó jiā cǎo mèi chū。
líu péi jiàn shǒu yì,
lóng jiàn shàng chóu chú。
qín wáng bō luàn zī,
yī jiàn zǒng bīng fú。
fén jìn wèi fēng pèi,
bào súi jìng dí chú。
zōng chén zé miào shí,
hòu sì hé shū wú。
péng chéng yīng xióng zhǒng,
yí yīng jiāng xiāng tú。
ěr wéi wài céng sūn,
tì tǎng hàn xiě jū。
yǎn zhōng wàn shǎo nián,
yòng yì jǐn qí qū。
xiāng féng cháng shā tíng,
zhà wèn xù yè yú。
nǎi wú gù rén zǐ,
tóng guàn lián jū zhū。
hūi shǒu sǎ shuāi lèi,
yǎng kàn bā chǐ qū。
nèi wài míng jiā líu,
fēng shén dàng jiāng hú。
fàn yún kān wǎn yǒu,
jī shào zì bù gū。
zé cái zhēng nán mù,
hú luò húi jīng yú。
zài gǎn jiǎ shēng tòng,
fù wén lè yì shū。
zhǔ yōu jí dào zéi,
shī lǎo huāng jīng dū。
jìu qīu qǐ shùi jià,
dà shà qīng yí fú。
jūn chén gè yǒu fēn,
guǎn gé běn shí xū。
sūi dāng xiàn xuě yán,
wèi jué guā bǎi kū。
gāo yì zài yún tái,
sī míng wàng tiān qú。
yǔ rén sǎo bì hǎi,
gōng yè jìng hé rú。