晦日寻崔戢、李封
(唐代)杜甫

杜甫
杜甫(712-770),字子美,自号少陵野老,世称“杜工部”、“杜少陵”等,汉族,河南府巩县(今河南省巩义市)人,唐代伟大的现实主义诗人,杜甫被世人尊为“诗圣”,其诗被称为“诗史”。杜甫与李白合称“李杜”,为了跟另外两位诗人李商隐与杜牧即“小李杜”区别开来,杜甫与李白又合称“大李杜”。他忧国忧民,人格高尚,他的约1400余首诗被保留了下来,诗艺精湛,在中国古典诗歌中备受推崇,影响深远。759-766年间曾居成都,后世有杜甫草堂纪念。
《晦日寻崔戢、李封》拼音标注
hùi rì xún cūi jí 、 lǐ fēng
zhāo guāng rù wèng yǒu,
shī qǐn liáng bì qíu。
qǐ xíng shì tiān yǔ,
chūn qì jiàn hé róu。
xīng lái bù xiá lǎn,
jīn chén shū wǒ tóu。
chū mén wú suǒ dài,
tú bù jué zì yóu。
zhàng lí fù zì yì,
miǎn zhí gōng yǔ hóu。
wǎn dìng cūi lǐ jiāo,
hùi xīn zhēn hǎn chóu。
měi guò mén jǐu qīng,
èr zhái kě yān líu。
xǐ jié rén lǐ huān,
kuàng yīn lìng jié qíu。
lǐ shēng yuán yù huāng,
jìu zhú pǒ xīu xīu。
yǐn kè kàn sǎo chú,
súi shí chéng xiàn chóu。
cūi hóu chū yán sè,
yǐ wèi kōng zūn chóu。
wèi zhī tiān xià shì,
zhì xìng yǒu cǐ bù。
cǎo yá jì qīng chū,
fēng shēng yì nuǎn yóu。
sī jiàn nóng qì chén,
hé dāng jiǎ bīng xīu。
shàng gǔ gé tiān mín,
bù yí huáng wū yōu。
zhì jīn ruǎn jí děng,
shú zùi wèi shēn móu。
wēi fèng gāo qí xiáng,
cháng jīng tūn jǐu zhōu。
dì zhóu wèi zhī fān,
bǎi chuān jiē luàn líu。
dāng gē yù yī fàng,
lèi xià kǒng mò shōu。
zhuó láo yǒu miào lǐ,
shù yòng wèi shěn fú。