奉寄河南韦尹丈人
(唐代)杜甫

杜甫
杜甫(712-770),字子美,自号少陵野老,世称“杜工部”、“杜少陵”等,汉族,河南府巩县(今河南省巩义市)人,唐代伟大的现实主义诗人,杜甫被世人尊为“诗圣”,其诗被称为“诗史”。杜甫与李白合称“李杜”,为了跟另外两位诗人李商隐与杜牧即“小李杜”区别开来,杜甫与李白又合称“大李杜”。他忧国忧民,人格高尚,他的约1400余首诗被保留了下来,诗艺精湛,在中国古典诗歌中备受推崇,影响深远。759-766年间曾居成都,后世有杜甫草堂纪念。
《奉寄河南韦尹丈人》拼音标注
fèng jì hé nán wéi yǐn zhàng rén
yǒu kè chuán hé yǐn,
féng rén wèn kǒng róng。
qīng náng réng yǐn yì,
zhāng fǔ shàng xī dōng。
dǐng shí fēn mén hù,
cí cháng jì guó fēng。
zūn róng zhān dì jué,
shū fàng yì tú qióng。
zhuó jǐu xún táo lìng,
dān shā fǎng gé hóng。
jiāng hú piāo duǎn hé,
shuāng xuě mǎn fēi péng。
láo luò gān kūn dà,
zhōu líu dào zhú kōng。
mìu cán zhī jì zǐ,
zhēn qiè xiào yáng xióng。
pán cuò shén míng jù,
ōu gē dé yì fēng。
shī xiāng yú tǔ shì,
nán shuō zhù jī wēng。