题衡山县文宣王庙新学堂 呈陆宰
(唐代)杜甫

杜甫
杜甫(712-770),字子美,自号少陵野老,世称“杜工部”、“杜少陵”等,汉族,河南府巩县(今河南省巩义市)人,唐代伟大的现实主义诗人,杜甫被世人尊为“诗圣”,其诗被称为“诗史”。杜甫与李白合称“李杜”,为了跟另外两位诗人李商隐与杜牧即“小李杜”区别开来,杜甫与李白又合称“大李杜”。他忧国忧民,人格高尚,他的约1400余首诗被保留了下来,诗艺精湛,在中国古典诗歌中备受推崇,影响深远。759-766年间曾居成都,后世有杜甫草堂纪念。
《题衡山县文宣王庙新学堂,呈陆宰》拼音标注
tí héng shān xiàn wén xuān wáng miào xīn xué táng,chéng lù zǎi
máo tóu hùi zǐ wēi,
wú fù zǔ dòu shì。
jīn jiǎ xiāng pái dàng,
qīng jīn yī qiáo cùi。
wū hū yǐ shí nián,
rú fú bì yú dì。
zhēng fū bù huáng xī,
xué zhě lún sù zhì。
wǒ xíng dòng tíng yě,
xū dé wén wēng sì。
shēn shēn zhòu zǐ xíng,
ruò wǔ fēng yú zhì。
zhōu shì yí zhōng xīng,
kǒng mén wèi yìng qì。
shì yǐ zī yǎ cái,
huàn rán lì xīn yì。
héng shān sūi xiǎo yì,
shǒu chàng hūi dà yì。
yīn jiàn xiàn yǐn xīn,
gēn yuán jìu gōng bì . jiǎng táng fēi nǎng gōu,
dà wū jiā tú xì。
xià kě róng bǎi rén,
qiáng yú yì shēn sùi。
hé bì sān qiān tú,
shǐ yā róng mǎ qì。
lín mù zài tíng hù,
mì gān dié cāng cùi。
yǒu jǐng zhū xià shí,
lù lú dòng jiē shì。
ěr wén dú shū shēng,
shā fá zāi fǎng fó。
gù guó yán gūi wàng,
shuāi yán jiǎn chóu sī。
nán jì gǎi bō lán,
xī hé gòng fēng wèi。
cǎi shī juàn bá shè,
zài bǐ shàng kě jì。
gāo gē jī yǔ zhòu,
fán bǎi shèn shī zhùi。