三姝媚 秋阴

(清代)杜贵墀

轻寒微暝里,费西风商量,菊花天气。乍淡还浓,是雁从何处,带来愁意。

似雾如烟,偏爱傍画阑低坠。瘦却遥峰,镜里纤娥,暗尘遮翠。

帘内添衣人起,爱待月桐阴,课晴虫砌。算近题糕,怕酿成风雨,误人归计。

错认斜阳,一片是、枫林如醉。向晓霜笳吹彻,痴云醒未?

杜贵墀

杜贵墀(1824-1901年),字吉阶,别字仲丹,巴陵县郭镇磨刀村杜家庄(今属湖南岳阳市岳阳楼区)人。天资卓越,性情“沉敏”,深得从祖父杜棠的喜爱。杜棠到山西任职时,将年仅4岁的贵墀带到任所,学习四书五经及句读。贵墀6岁丧母,9岁丧父,13岁回到家乡,与长兄杜伯崇相依为命,继续勤奋苦读,精研诗词和古文,力求博学实用,不争虚名,为日后的经史研究奠定了深厚的基础。

《三姝媚 秋阴》拼音标注

sān shū mèi qīu yīn
qīng hán wēi míng lǐ,
fèi xī fēng shāng liàng,
jú huā tiān qì。
zhà dàn huán nóng,
shì yàn cóng hé chù,
dài lái chóu yì。
sì wù rú yān,
piān ài bàng huà lán dī zhùi。
shòu què yáo fēng,
jìng lǐ xiān é,
àn chén zhē cùi。
lián nèi tiān yī rén qǐ,
ài dài yuè tóng yīn,
kè qíng chóng qì。
suàn jìn tí gāo,
pà niàng chéng fēng yǔ,
wù rén gūi jì。
cuò rèn xié yáng,
yī piàn shì 、 fēng lín rú zùi。
xiàng xiǎo shuāng jiā chūi chè,
chī yún xǐng wèi ?