齐天乐 秋塞
(清代)杜贵墀
龙堆雁碛黄云里,摇落一痕残照。曲怨明妃,笳悲蔡女,同是漂零怀抱。
牛羊短草,认树秃平沙,路迷飞鸟。故国东南,朔风吹去,梦难到。
无端磨盾草檄,傍零钲断角,鼓冷茸帽。马革还尸,羊羹烂胃,身世商量谁好?
归期误了,算枉惹莼湖,鸥嗔鹭恼。又换征衣、寄衣人暗老。

杜贵墀
杜贵墀(1824-1901年),字吉阶,别字仲丹,巴陵县郭镇磨刀村杜家庄(今属湖南岳阳市岳阳楼区)人。天资卓越,性情“沉敏”,深得从祖父杜棠的喜爱。杜棠到山西任职时,将年仅4岁的贵墀带到任所,学习四书五经及句读。贵墀6岁丧母,9岁丧父,13岁回到家乡,与长兄杜伯崇相依为命,继续勤奋苦读,精研诗词和古文,力求博学实用,不争虚名,为日后的经史研究奠定了深厚的基础。
《齐天乐 秋塞》拼音标注
qí tiān lè qīu sāi
lóng dūi yàn qì huáng yún lǐ,
yáo luò yī hén cán zhào。
qū yuàn míng fēi,
jiā bēi cài nv̌,
tóng shì piāo líng huái bào。
níu yáng duǎn cǎo,
rèn shù tū píng shā,
lù mí fēi niǎo。
gù guó dōng nán,
shuò fēng chūi qù,
mèng nán dào。
wú duān mó dùn cǎo xí,
bàng líng zhēng duàn jiǎo,
gǔ lěng róng mào。
mǎ gé huán shī,
yáng gēng làn wèi,
shēn shì shāng liàng shúi hǎo ?
gūi qī wù le,
suàn wǎng rě chún hú,
ōu tián lù nǎo。
yòu huàn zhēng yī 、 jì yī rén àn lǎo。